'Không sớm có luật xử nạn karaoke bừa bãi, sẽ còn nhiều bi kịch'

'Bác tôi ở Hà Nội phản ánh hàng xóm hát hò om sòm thì bị họ đánh rách mí mắt.'

Không sớm có luật xử nạn karaoke bừa bãi sẽ còn nhiều bi kịch


Con hẻm nhà tôi vốn rất tĩnh lặng. Từ năm ngoái có cặp vợ chồng làm thợ hồ chuyển về sinh sống thì đã không còn tĩnh lặng nữa. Lúc nào rảnh là họ tụ tập, nhậu nhẹt, ca hét hết công suất. Căn nhà nhỏ họ ở chỉ 30-40m2, khi hát hò thì cả xóm cùng chịu trận.

Ban đầu có gặp góp ý nhẹ nhàng nhưng họ làm lơ. Sau đó có báo khu phố, công an vào nhắc nhở thì bị họ chửi bới rất hung tợn như côn đồ nên ai cũng ngại không lên tiếng nữa mà đành chịu trận.

Có hai gia đình đã bán nhà chuyển đi nơi khác sống. Họ chỉ hát cả ngày đến hơn 10h đêm thôi nên chính quyền cũng chỉ nhắc nhở, thậm chí khi ban điều hành khu phố và công an phường đến họ chửi om sòm ngay trước mặt mà không làm gì khác được. Chính quyền không xử lý được thì chúng tôi phải làm sao đây?

Linh Lui

Tôi nghĩ nếu các nhà lập pháp không sớm ra luật về tiếng ồn tại khu dân cư và chính quyền địa phương không phạt thật nặng khi người dân vô văn hóa mở loa lớn khi hát karoke, thì chuyện chém giết nhau vì chuyên hát karaoke sẽ vẫn còn tiếp diễn.

Không thể chịu đựng được nữa và tức nước sẽ bỡ bờ, dẫn đến chuyện bạo lực.

Đến lúc phải dẹp tệ nạn karaoke rồi. Đừng nói văn hóa này nọ, đó là vô văn hoá.

Lê Liêm

Tôi ở gần quán nhậu của một người, từng là cựu chiến binh, năm nay chắc ông hơn 50 tuổi. Tuần nào ông này cũng mở karaoke cho khách hát rất lớn, nghe rất khó chịu.

Kế bên là tiệm uống tóc, cũng không thua kém, mở đến 11 giờ đêm... Bực bội không biết làm sao, tôi gọi công an phường. Công an phường cử bảo vệ dân phố lên nhắc nhở, nhắc xong bảo vệ dân phố về, thì họ lại mở lớn hơn.

Tôi tức quá, tiếp tục gọi công an phường lần nữa, bảo vệ dân phố lại chạy lên nhắc, hát nhỏ lại, khuya rồi. Chưa được 30 giây yên tĩnh, mấy anh về, họ lại hát tiếp...

Tôi tức tối trong lòng không thể ngủ được... sao không phạt một lần cho họ nhớ đời chứ, pháp luật không nghiêm, nên những người này ngày càng bất trị. Nhiều khi tôi gọi các anh công an phường hoài tôi cũng ngại chứ, nhưng không gọi thì làm sao giải quyết?

Trai Lang

Bác tôi sống ở một khu phố sầm uất của Hà Nội. Nhà đối diện hát karaoke mỗi ngày và không có giờ kết thúc. Họ chỉ kết thúc khi họ muốn. Rượu vào là họ hát, không chỉ một người mà nhiều người, ít thì 2 người, nhiều có khi lên đến 5, 7 người.

Gia đình nhà bác không dám mở cửa, mỗi người phải chuẩn bị sẵn một phương án để bịt tai. Đến một ngày, vì đau đầu quá, bác đã ra nhắc nhở, lời nhắc chưa dứt đã được nhóm người đang hát đuổi đánh.

Kết quả, bác bị rách mí mắt, dập mũi, máu me đầy mặt, bầm dậm toàn thân. Sẽ có người hỏi: Chính quyền sở tại ở đâu? Và họ đã làm gì? Xin thưa, họ cũng có cố gắng, nhưng vô vọng.

Đến khi xảy ra sự cố, chính quyền phường gửi trường hợp của bác lên quận, công an quận vào cuộc nhưng kết quả vẫn vậy. Họ xin lỗi, xin xỏ này nọ. Về nhà lại tiếp tục hát.

Qua câu chuyện của gia đình mình, tôi hiểu và thông cảm với hành động bột phát của bạn thanh niên trong câu chuyện trên. Mong rằng cơ quan chức năng có những biện pháp và chứng cứ tìm đúng người đúng tội.

Nguyễn Thị Hoa

Vnexpress.net 

Có thể bạn sẽ thích