“Chồng à, mẹ anh lên chơi 5 ngày, bảo bà trả cho em 500 ngàn tiền ăn nhé”

Tôi xuất thân từ một vùng quê nghèo, gia đình không lấy gì làm khá giả. Tài sản duy nhất của bố mẹ tôi là 3 sào ruộng và một mảnh vườn con con. Mẹ tôi khi nào cũng bảo với tôi rằng, đời bà khổ rồi nên bà muốn tôi hãy cố gắng học hành để sau này thoát nghèo. Nghe lời mẹ, tôi ngày đêm cố gắng học hành và cuối cùng, tôi cũng hoàn thành được tâm nguyện của mẹ mặc dù rất cực khổ vì phải tự túc chuyện ăn học ở thành phố mấy năm trời.

Sau khi đi làm được 3 năm thì tôi lấy vợ. Lúc đầu tôi cũng hơi đắn đo vì nhà vợ tôi rất giàu nhưng Quyên – vợ tôi cứ bảo rằng, cô ấy không bao giờ để ý đến chuyện giàu nghèo gì cả, chỉ cần được ở cạnh người đàn ông có chí tiến thủ như tôi là được.

Chồng à mẹ anh lên chơi 5 ngày bảo bà trả cho em 500 ngàn tiền ăn nhé


Tôi tin lời Quyên và thế là chúng tôi làm đám cưới. Cưới xong, tôi về ở căn hộ chung cư mà bố mẹ Quyên cho chúng tôi. Căn hộ rộng gần 200 mét vuông và rất tiện nghi. Tôi không thích lắm vì tôi không muốn mang tiếng là kẻ lợi dụng sự giàu có của nhà vợ nhưng Quyên gạt đi, Quyên bảo em là con gái duy nhất, họ không cho em thì cho ai, nên tôi không việc gì phải nghĩ ngợi cả.

Lương tôi lúc đó được 10 triệu, nếu như ở quê như vậy thì tôi thuộc vào loại khá rồi nhưng sống với Quyên tôi mới thấy mức lương ấy chả thấm tháp vào đâu. Mỗi tháng, tôi cố gửi về cho mẹ 2 triệu để chi tiêu, Quyên mấy lần hỏi tôi số tiền đó nhưng tôi không nói, tôi bảo rằng mình đi ngoại giao bên ngoài nên tiêu hết rồi.

Cứ nghĩ con dâu giàu có thì mẹ chồng kiểu gì cũng được hưởng chút lộc, ai ngờ sự việc sau này đã khiến tôi cay đắng tột cùng và thấy rằng mình quyết định lấy Quyên là một sai lầm.

Đợt đấy chúng tôi đã cưới nhau được 3 năm, lúc đầu Quyên xem trọng tôi lắm nhưng sau lần tôi bị cách chức và nhận mức lương 10 triệu thì vợ tôi có vẻ không hài lòng. Cô ấy nói cứ tưởng tôi có chí này nọ, vậy mà giờ lương chưa bằng một nửa lương chồng bạn cô ấy.

Dù giàu nhưng đụng đến chuyện tiền bạc là Quyên cứ như trở thành một con người khác vậy. Tôi còn nhớ hôm đó mẹ tôi lên chữa bệnh nên ở lại nhà tôi 5 ngày. Tôi để ý thấy rằng Quyên cứ đi theo mẹ tôi rồi quan sát những gì bà làm. 

Đến bữa ăn, tôi thấy chỉ có mấy đĩa thức ăn lèo tèo thì hỏi vợ:

– Sao em không mua thịt thà hoặc hải sản về cho mẹ ăn? Mấy khi mẹ lên chơi đâu?

– Tại em về muộn nên họ đóng cửa hết rồi, mẹ ăn tạm cái này cũng được mẹ nhé.

Nghe con dâu nói, mẹ tôi xua tay bảo không sao rồi lại lườm tôi. Tôi biết thừa vợ tôi nói dối chứ làm gì mà muộn, cô ấy về nhà từ lúc 5h chiều cơ mà. Những ngày đó, bao nhiêu bánh kẹo, hoa quả trong nhà tôi cũng biến đi đâu mất, tôi hỏi thì vợ tôi bảo rằng cô ấy ăn hết rồi.

Tôi không ngờ vợ mình lại có cái tính xấu như thế. Người ta bảo miếng ăn là miếng nhục, vậy mà vợ tôi cứ tính toán từng li từng tí với cả mẹ chồng, trong khi cô ấy có nghèo khổ gì đâu cho cam.

Tối hôm đó, tôi đang ngồi làm chút việc trong phòng thì vợ tôi đẩy cửa bước vào rồi cất giọng tỉnh bơ:

– Chồng à, mẹ anh lên chơi 5 ngày, bảo bà trả cho em 500 ngàn tiền ăn nhé.

Tôi cứ tưởng mình nghe nhầm nên hỏi lại cho chắc, nào ngờ vợ tôi bảo:

– 500 ngàn cho 5 ngày là rẻ rồi, giờ đố anh đi chợ với 100 ngàn một ngày đó. Em nói bóng nói gió rồi mà mẹ anh không hiểu hay sao ấy. Mà anh nhớ đòi mẹ chứ đừng bỏ tiền túi ra trả nghe chưa? Tiền anh em quản hết rồi đó.

Tôi lao đến tát cho vợ một cái như trời giáng. Tôi vứt vào mặt cô ấy 500 ngàn rồi hét vào mặt Quyên:

– Cô quả đúng là con đàn bà mê tiền hơn tất thảy. Cứ ôm tiền mà sống một mình.

Sau đó tôi đưa mẹ về quê rồi dọn ra ngoài sống. 3 ngày sau, tôi viết đơn ly hôn rồi gửi lên tòa án, Quyên sốc lắm, cầu xin tôi tha thứ nhưng tôi đã quyết rồi, thà tôi có một người vợ nghèo nhưng có tình nghĩa còn hơn là một người vợ giàu mà có trái tim vô cảm.

ST

Có thể bạn sẽ thích