CHA MẸ YÊU CON BẰNG TRỜI BẰNG BỂ...

Trong lúc sắp xếp đồ đạc của ba để liệm, tôi tìm thấy một phong bì ghi tên tôi. Bên trong là một xấp các tờ một ngàn, năm trăm và hai trăm đồng cùng một một tờ giấy nhỏ: ”Thông cảm xài đỡ tiền lẻ nghe thủ khoa.”

MƯỜI NGÀN 

Tôi háo hức khi xem điểm thi tốt nghiệp.  Ba tôi nói: “ Nếu đậu thủ khoa sẽ thưởng cho mười ngàn. Tôi chỉ ước đậu thủ khoa chứ không ước được mười ngàn của ba vì tôi biết ba nghèo. Hai tháng sau ba tôi mất… 
Trong lúc sắp xếp đồ đạc của ba để liệm, tôi tìm thấy một phong bì ghi tên tôi. Bên trong là một xấp các tờ một ngàn, năm trăm và hai trăm đồng cùng một một tờ giấy nhỏ: ”Thông cảm xài đỡ tiền lẻ nghe thủ khoa.” 

SỐNG Ở ĐỜI 

Từ hồi còn học trung học, cha tôi có thói quen vặn đồng hồ chạy nhanh năm phút. Rồi vào đại học, ra trường, đi tìm việc làm, lập gia đình ... cha tôi vẫn giữ thói quen như thế. Cha dạy tôi: "Phải luôn tôn trọng giờ giấc, và đừng làm ai khó chịu vì mình chậm trễ con ạ". 
Năm ngoái được thăng chức giám đốc. Cha thay đổi thói quen đột ngột. Cha vặn đồng hồ cho chạy chậm năm phút. Tôi thắc mắc, hỏi tại sao, cha trả lời: "Phải nghiêm khắc với chính mình, nhưng cần rộng lượng với người khác con ạ".  

BỮA CƠM NGON NHẤT

Trong năm người con của má, chị nghèo nhất, chồng mất sớm, con đang tuổi ăn học. Gần đến mừng thọ 70 của má, cả nhà họp bàn xem nên chọn nhà hàng nào, bao nhiêu bàn, mời bao nhiêu người. Chị lặng lẽ đến bên má: "Má ơi, má thèm gì, để con nấu má ăn".
Chưa tan tiệc má xin về sớm vì mệt. Ai cũng chặc lưỡi: "Sao má chẳng ăn gì?". Về Nhà mọi người tìm má. Dưới bếp, má đang ăn cơm với tô canh chua lá me và dĩa cá bống kho tiêu chị mang đến...  

VÒNG CẨM THẠCH 

Cha kể, cha chỉ ao ước tặng mẹ một chiếc vòng cẩm thạch. Tay mẹ trắng nõn nà đeo vòng cẩm thạch rất đẹp. Mỗi khi cha định mua , mẹ cứ tìm cách nói thôi, lúc mua sữa, lúc sách vở, lúc tiền trường… Đến khi tay mẹ đen sạm, nhăn nheo, mẹ vẫn chưa có một lần có để đeo. Chị em góp tiền mua tặng mẹ một chiếc thật đẹp. Mẹ cất kĩ thỉnh thoảng lại ngắm nghía, cười: Mẹ già rồi, tay nhăn nheo, chỉ nhìn thôi cũng vui rồi! Chị em nhìn nhau mắt rưng rưng… 


CHA MẸ YÊU CON BẰNG TRỜI BẰNG BỂ...


TAY CHA

Anh con trai đi làm được vài tháng có dịp về thăm nhà. Bữa cơm chiều, ăn cứ nhìn chòng chọc vào chiếc đồng hồ trên tay Cha. Người cha thầm thì nghĩ: “Chắc con cần nó…” Ăn cơm xong người cha gọi con trai ra bàn uống nước, ông bảo: “Con mới đi làm, cũng cần biết giờ biết giấc”. Rồi ông tháo đồng hồ đưa cho con. Người con trai cầm đồng hồ, bấm lại hai lần rồi đeo vào tay cha, rươm rướm nước mắt: “Dạo này ba gầy quá, dây đồng hồ tuột cả xuống bàn tay”…

TÔ MÌ CỦA BA

Em gái tôi rất thích ăn mì, nhưng hồi ấy nhà nghèo lắm, không phải thèm ăn là được. Có bữa ba đến trường rước nó về, hai cha con ghé lại xe mì đầu hẻm, ba kêu một tô đẩy về phía nó: “Con ăn đi, ba no rồi!” Ăn xong, nó chợt nhìn thấy ba vét hết các túi mà cũng không đủ tiền trả tô mì đành phải thiếu lại chủ quán.
15 năm trôi qua. Em tôi đã là một cô giáo. Hôm lãnh tháng lương đầu tiên về, nó cầm xấp tiền tần ngần hoài. Tôi hỏi: - Nhỏ định mua sắm gì đây? - Em sẽ mua một tô mì thật ngon để cúng ba! Rồi nó quay mặt đi hướng khác, giấu đi hai con mắt đỏ hoe…

CUA RANG MUỐI

Khi xưa nhà còn nghèo, mẹ hay mua cua đồng giả làm cua rang muối. Cua đồng cứng nhưng mẹ khéo tay chiên giòn, nêm nếm gia vị thật ngon. Thấy các con tranh nhau ăn, mẹ nhường. Các con hỏi, mẹ bảo: “ Răng yếu.” Giờ, các con đã lớn, nhà khá hơn, mua cua biển, gạch son, rang muối mời mẹ. Các con vui : “Cua biển rang muối thật đó mẹ.” Rồi chúng ăn rất ngon. Riêng mẹ không hề gắp. Các con hỏi, sao mẹ lại không ăn. Mẹ cười móm mém: “Còn răng đâu mà ăn.”…


Nguồn: Sóng Xô

Có thể bạn sẽ thích