TÌNH NGHĨA VỢ CHỒNG

Thu Phương mở cửa hàng hoa, thường ngày vào lúc cô mở cửa hàng, luôn có một ông lão đẩy xe lăn đưa bà lão đi qua trước cửa hàng và dừng lại mua một bông, có khi cả bó hoa tặng bà lão.

Đôi vợ chồng già ấy đã ngoại lục tuần,đầu bạc trắng hoa râm. Ông thân người cao lớn,bà hai chân bị liệt, lệch cổ, miệng đầy rãi rớt, ngồi co rúm trên chiếc xe lăn.

Thu Phương tuy bận nhưng ngày nào cũng ngừng tay ngồi ngắm họ. Khuôn mặt ông lão lúc nào cũng nở nụ cười hiền hậu, vừa nhẹ nhàng đẩy xe lăn vừa nói chuyện với bà lão. Có lần không kìm được, cô hỏi ông lão: «Ông ơi,ông đối với bà thật tốt. Tình cảm ông bà sâu đậm quá!».



tinh-nghia-vo-chong


Ông cười, đưa tặng cho bà bó hoa vừa mua, nhìn bà với ánh mắt chan chứa tình cảm. Ông nói:« Hồi trẻ, ông là lính hải quân, ít có thời gian ở nhà, may có bà chăm sóc nhà cửa. Bây giờ ông về hưu rồi, con cái đã yên bề gia thất, cũng là cái ân báo đáp cho bà ngày xưa.!».

Mấy năm sau, ông lão tóc đã bạc nhiều, còn bà lão thì lại càng yếu hơn, nhưng ngày nào cũng chậm chậm đẩy xe cho bà lão. Lúc này Thu Phương càng xúc động mạnh hơn, cô liền lấy một bó hoa hồng tươi nhất tặng cho vợ chồng ông bà lão.

Cô thầm phục tình yêu của đôi vợ chồng già. Cô nghĩ, đó không chỉ là tình yêu đơn thuần, ẩn bên trong đó là sự biết ơn sâu nặng của ông lão dành cho vợ mình.

Giữa hai vợ chồng có tình yêu, nhưng biết ai có thể giữ được tình yêu ấy kéo dài mãi mãi.!!!


-Sưu tầm- 

Có thể bạn sẽ thích