CHIM VÀNG VÀ CHIM BẠC

Có một người tiều phu, hàng ngày lên núi đốn củi, sống cuộc sống rất bình dị. Một ngày nọ, tiều phu cũng giống như mọi ngày lên núi đốn củi, trên đường đi ông ta gặp một chú chim màu bạc bị thương, toàn thân với bộ lông màu bạc ánh lên sáng chói, tiều phu thích thú nói: “A, cả đời ta chưa thấy được con chim nào đẹp như thế này!” Thế là tiều phu đem chim về nhà, chuyên tâm trị liệu vết thương cho nó.

Trong thời gian trị liệu vết thương cho chim, chim lúc nào cũng hót cho tiều phu nghe, cuộc sống của tiều phu trôi qua trong chuỗi ngày vui vẻ bất tận. Nhưng có một hôm, người hàng xóm nhìn thấy con chim bạc của vị tiều phu, liền nói với ông rằng: “Tôi đã từng nhìn thấy con chim màu vàng, chim vàng đẹp hơn chim bạc trăm ngàn lần, lại còn hót hay hơn chim bạc nữa”. Tiều phu nghe xong  nghĩ rằng, thì ra trên đời còn có chim vàng nữa! Từ đó tiều phu mỗi ngày chỉ mơ tưởng đến chim vàng, không còn chú ý gì đến chim bạc, ngày tháng trôi qua trong vô vọng và buồn tẻ.

chim-vang-chim-bac

Ngày lại ngày trôi qua, một hôm, tiều phu đang ngồi ở bậc cửa nhìn ánh nắng vàng lúc mặt trời sắp xuống núi, trong đầu suy nghĩ không biết chim vàng đẹp đến cỡ nào. Lúc đó, vết thương của chim bạc cũng đã lành, chuẩn bị chào lão tiều phu để ra đi.

Chim bay đến đậu trên vai lão tiều phu, cất tiếng hót một lần cuối để tặng lão tiều phu, lão tiều phu nghe xong thở dài nói: “Tiếng hót của ngươi tuy hay nhưng không hay bằng tiếng hót của chim vàng; bộ lông của ngươi tuy óng ánh đẹp nhưng cũng không đẹp bằng của chim vàng”.

Chim bạc hót xong thì bay quanh tiều phu ba vòng rồi từ biệt bay đi. Lão tiều phu nhìn chim bay lên trong ánh hoàng hôn của buổi chiều tà, bất giác thấy được dưới bộ lông của chim bạc dưới ánh nắng vàng le lói đó, toàn thân chim bạc cũng trở thành màu vàng óng ánh rất đẹp, ông như tỉnh ra rằng chim vàng mà mình mơ tưởng bấy lâu nay chính là đây, nhưng tiếc là chim vàng đã cất cánh bay càng lúc càng xa rồi, chắc không bao giờ trở lại nữa.

Con người chúng ta, vô hình trung cũng biến thành kẻ tiều phu lúc nào chẳng hay, không biết rằng chim vàng đang ở bên cạnh ta cứ lại mở tưởng viễn vông để đến khi nhận ra thì muộn mất rồi.
-Sưu tầm-

Có thể bạn sẽ thích