Vì mẹ con sẽ ngẩng cao đầu để sống

Mẹ đã luôn cố gắng cho bà nội và cha tôi thấy được sự mạnh mẽ của người phụ nữ và mẹ mong muốn tôi cũng vậy.
Cha mẹ tôi đến với nhau bằng một tình yêu chân chính, dù bị sự phản đối kịch liệt của ông bà nội nhưng cha tôi vẫn quyết tâm cưới cho được mẹ. Cha tôi xuất thân trong một gia đình giàu có nhất vùng, vì thế khi lớn lên cha tôi đã có một vị thế trong xã hội. Còn mẹ tôi lại xuất thân trong một gia đình nghèo khó. Mẹ tôi là một người phụ nữ xinh đẹp,đảm đang tháo vát lại có duyên ăn nói, chính điều đó đã khiến cha tôi yêu mẹ say đắm. Vì không được sự chấp thuận của ông bà nội, nên khi lấy nhau về cha mẹ tôi phải ở cách nhau ở một nơi rất xa. Những ngày mẹ mang thai tôi do không được chăm sóc chu đáo, cha tôi lại ở xa nên sức khỏe của mẹ tôi rất yếu.
Tôi sinh ra trong sự thiếu vắng của tình cha, bởi cha tôi lâu lâu mới về thăm mẹ con tôi một lần. Tôi còn nhớ cứ vài ngày bà nội lại đến ép mẹ tôi phải rời xa cha tôi bằng những lời lẽ cay độc “Cô hãy rời xa con tôi”, thậm chí bà còn bảo tôi không phải là cháu của bà. Mẹ tôi không chấp thuận, bà lại lấy cây gậy đánh mẹ tôi những trận đòn thâm tím. Ngày ấy tôi còn bé lắm, chưa hiểu hết được những câu chuyện của người lớn, nhưng tôi cảm nhận được nỗi đau trong mẹ. Thế nhưng vì thương yêu cha tôi nên mẹ vẫn cắn răng chịu đựng, chưa bao giờ than vãn một lời trước mặt cha tôi.
Vì mẹ con sẽ ngẩng cao đầu để sống

Tưởng đâu dù không thể ở bên chăm sóc cho mẹ con tôi thì cha tôi sẽ yêu thương và bù đắp cho mẹ thì khi công việc thuận lợi, cha lại bỏ mẹ để đi lấy một người đàn bà khác. Mẹ đã quỳ xuống vay xin cha đừng bỏ rơi mẹ con tôi. Nhưng cha tôi vẫn lạnh lùng bước đi, bỏ mặt mẹ con tôi trong ngôi nhà lạnh lẽo. Những ngày đó mẹ tôi dường như suy sụp tinh thần, mẹ thầm lặng chịu đựng những nỗi đau, nhưng tôi chưa bao giờ thấy mẹ khóc. Tôi nói:
Mẹ ơi! Cha bỏ rơi mẹ con mình, sao mẹ không khóc đi cho nhẹ lòng.
Mẹ xoa lên đầu tôi âu yếm nói:
- Nước mắt mẹ chảy vào trong con ạ!
Tôi chẳng hiểu nước mắt chảy vào trong là điều, nhưng quãng thời gian đó gương mặt mẹ luôn hốc hác, đôi mắt buồn rười rượi. Mẹ luôn cố gắng yêu thương chúng tôi, khi cha bỏ đi không có một chút trách nhiệm gì. Mẹ tôi buồn bã gánh từng gánh rau, vượt quãng đường dài hơn hai cây số mới đến chợ. Cuộc sống tuy nghèo, đơn sơ, giản dị, mộc mạc và hiền lành . Khi lớn lên mẹ luôn dành những điều tốt đẹp đến cho tôi. Tôi vừa đi học vừa ra chợ phụ mẹ bán rau hay những công việc lật vật.
18 tuổi tôi bước vào hai kỳ thi quan trọng, đó là kỳ thi THPT và kỳ thi đại học. Mẹ đặt biết bao ước mơ, niềm tin hy vọng về cuộc đời mà bấy lâu nay tôi vẫn đang ấp ủ. Có lẽ tôi sẽ không quen những ngày trong ký ức của tuổi thơ cơ cực, thiếu vắng đi tình cha. Rồi tôi cũng đáp vào sự kỳ vọng của mẹ, khi cầm trên tay giấy báo đại học. Tôi trở vào thành phố nhập học, tôi gửi lại cho mẹ một lời chào tạm biệt với biết bao lời hứa hẹn về một tươi lai tươi sáng. Rằng một ngày nào đó tôi sẽ trở mẹ, có một công việc và lo cho mẹ, mẹ sẽ không còn những ngày tháng cơ cực gánh hàng rong đi bán nữa. Cả cuộc đời của mẹ đã rất vất vả, đó là gánh nặng của cuộc đời mẹ vẫn luôn yêu thương và lo lắng cho tôi. Chiếc xe dần lăn bánh, bỏ lại những kỷ niệm trong ký ức của tuổi thơ, bỏ lại mẹ phía sau lũy tre làng. Sài Gòn chào đón tôi với biết bao điều mới lạ, những ngôi nhà cao tầng, những con đường tấp nập xe cột qua lại. Thành phố rộng lớn này cứ kéo con người quay tít, tôi nhớ mẹ đến nao lòng.

Vì mẹ con sẽ ngẩng cao đầu để sống


Bốn năm học đại học cũng trôi qua nhanh chóng, nhưng vì nhà nghèo không có đủ điều kiện để xin việc. Tôi chấp nhận lên dạy học ở một xã vùng sâu, ngày tôi nhận việc, trời mưa tầm tã, nhìn mẹ tiễn tôi đi mà lòng tôi đau như cắt không muốn rời xa. Tôi sợ mẹ buồn và cô đơn vì mẹ chỉ có mình tôi. Thế rồi tôi cũng có người yêu, khi tôi đưa anh về ra mắt, mẹ tôi phản đối kịch liệt vì gia đình anh giàu có, mẹ không muốn tôi cũng giống như cuộc đời của mẹ. Ngày trước cha cũng yêu thương, quyết tâm lấy được mẹ tôi, nhưng rồi cha cũng bỏ rơi mẹ con tôi một cách phũng phàng. Nhưng rồi mẹ tôi cũng phải đồng ý chấp nhận, mẹ cố gắng tổ chức cho tôi một đám cưới thật vui vẻ.
Thế nhưng sau khi lấy chồng được một thời gian ngắn chúng tôi đã phải chia tay. Chồng tôi đã bỏ rơi tôi để đi theo một người đàn bà khác. Tôi đau đớn, suy sụp tinh thần, nhưng quyết tâm không níu giữ. Tôi đau đớn vì mất anh, nhưng điều tôi đau đớn hơn cả chính là tình yêu thương con vô bờ bến của mẹ. Tôi nhìn thấy đôi mắt thâm quầng của mẹ sau bao đêm thức trắng vì lo cho tôi vì thế tôi phải luôn chăm sóc cho bản thân mình thật tốt. Sau khi ly hôn tôi trở về sống cùng với mẹ, tôi thấu hiểu được nỗi đau mà mẹ đã từng trải qua. Mẹ đã luôn cố gắng cho bà nội và cha tôi thấy được sự mạnh mẽ của người phụ nữ và mẹ mong muốn tôi cũng vậy. Lúc này nước mắt tôi không thể rơi được nữa, giờ thì tôi mới hiểu câu nói “nước mắt chảy vào trong” là như thế nào. Nó thật đau đớn, chua xót đến tuột cùng. Mẹ dạy tôi rằng “dù có chuyện gì xảy ra, hãy luôn sống bao dùng với tất cả mọi người”. Những lời nói của mẹ luôn in đậm trong tâm trí tôi mãi và tôi tự nhủ rằng mình phải cố gắng ngẩng cao đầu để bước tiếp.
Yến Nhi (Báo phụ nữ Kiều Việt)

Có thể bạn sẽ thích