Vắng mẹ con không dám về nhà

Từ bấy đến giờ con không dám về quê,
Dẫu nhớ Sông Lam, nhớ đuồi thủ cá *,
Nhắm mắt lại là ùa về tất cả
Bạn bè, Anh em, Chợ Rộ, bến phà

Nhưng Mẹ ơi ! Con sợ gặp lại chính ngôi nhà,
Ngôi nhà Mẹ con ta chơ vơ bên bến nước,
Ngôi nhà ấy nhìn sang hòn Rú Nguộc,
Vẫn ngày Đêm thấp thoáng dưới hàng tre,

Nhưng Mẹ ơi, nếu bây giờ con Về
Ai ra sông rửa vội nắm chè,
Ai chạy đi khoe con về khắp xóm,
Mẹ đã đi rồi Con như một người thừa

Có thể là tất cả vẫn như xưa,
Vại nhút, vại dưa, cái bàn cái tủ,
Chúng đứng đó làm sao con ăn, con ngủ,
Khi Mẹ không còn trong ngôi nhà mình

Con như là một kẻ vô tình,
Mỗi lần qua Vinh không dám về Chợ Rộ,
Nơi ấy với Con là Quê Cha Đất Tổ,
Day dứt lòng con biết đến bao giờ.

Đến bao giờ con có thể làm ngơ
Khi bước vào nhà mình mà không oà khóc,
Đã bao đêm con nằm trằn trọc,
Muốn về quê nhưng sợ gặp lại nhà mình.
                                   
Vắng mẹ con không dám về nhà

                                   Võ Thanh An
                                   (Võ liệt -Thanh Chương - Nghệ An)

Có thể bạn sẽ thích