[Bài học cuộc sống] CUỐI TUẦN

Tình cờ lướt facebook đọc được status của thầy dạy anh văn của mình. Xin chia sẽ với cả nhà 2 bài học của status đó như sau:

Có một lần mình đi dạy trễ chỉ vì mình giúp bạn mình làm một việc quan trọng (cực kì quan trọng), thế là mình vô trễ khoảng 15-20 phút gì đó. Một lần khác mình cũng đi trễ 5-10 phút vì lần này mình cũng làm một việc quan trọng (photo tài liệu cho học viên), một lần khác mình lại đi trễ cũng vì một lý do mà mình cho là... hợp lý. Giám thị biết thế là báo với sếp. Và mình được "động phòng" gặp sếp lớn. Mình liên tục biện hộ cho bản thân bằng những lý dó mà mình cho là nhân danh chính nghĩa. Thế rồi sếp kêu mình về nhà suy nghĩ kĩ lại toàn bộ sự việc và lỗi "đi trễ" của mình xem. Sau một đêm suy nghĩ, mình nhận ra lỗi lầm của mình. 

- Bài học thứ nhất mình rút ra là: "Không nên viện lý do gì để biện hộ cho lỗi lầm của mình, lỗi là lỗi và có lỗi là phải nhận." 

Một vài hôm sau mình đi dạy đúng giờ ,thậm chí có khi sớm hơn 15-20, và 30 phút. Từ đó trở đi, mình thành 1 thói quen, không đi trễ nữa. Cơ mà, một vài hôm mình đang dạy trong lớp, mình thấy có khoảng 1, 2 giáo viên đi trễ. Mình chỉ là vô tình phát hiện ra vì những lúc đó vào khoảng 15-20 phút sau khi có tín hiệu vào lớp. Và hành vi đi trễ của các thầy cô này hiển nhiên, mình nghĩ là mình trong lớp còn thấy, không lẽ giám thị không thấy và không báo cáo lại với sếp. Và khi chứng kiến những sự việc bất công vậy xảy ra, mình cũng tức vì mình làm sai thì mình bị khiển trách, tại sao họ làm sai mà họ lại không bị gì. nhưng mình lại nhớ đến câu nói của Bill Gates "Life is not fair. Get used to it." (Ai cũng hiểu nên mình giữ nguyên bản vậy). Tuy nhiên, mình không nghĩ nhiều đến những người đó, hay hành vi của họ, mình nghĩ nhiều đến hành vi của mình và sự hướng thiện của mình nhiều hơn. Từ ngày mình không đi trễ nữa, mình có thời gian vào lớp sớm chuẩn bị dụng cụ, bài giảng, trò chuyện cùng học viên, khởi động nhẹ nhàng trước khi vô bài giảng, chứ không cập rập và vội vàng như trước đây. Vậy là mình đã dần bỏ được tật đi trễ (dù mình không cố ý :D).



- Bài học thứ 2 mình rút ra là: "Bạn không nên so sánh bạn với bất kì ai, hay ganh ghét với những gì họ làm được mà bạn lại không. Hãy tập trung vào việc bạn đang làm, hãy làm những việc có ích, hơn là loay hoay tức tối những điều bạn thua thiệt người khác. Và quan trọng là bạn phải có đủ dũng cảm để chấp nhận những lời góp ý, nhận xét của người khác, dù là muốn dìm hàng bạn hay giúp bạn hoàn thiện, thì sự góp ý đó chắc chắn có ích đối với bạn."


Có thể bạn sẽ thích